TruyệnXưaTíchCũ.cOm

Cho tôi một vé về với tuổi thơ.

Trước Tiếp theo

Đánh giá: 5/5 - 1 phiếu
Huyền Thiên Thượng Đế

Thần thoại Trung Quốc thì luôn có tư tưởng "cảm ứng" giữa người và trời đất. Họ tin rằng có sự tương quan giữa việc tinh tú vận chuyển và mệnh vận con người. Trong số những tinh tú, tất cả đều di chuyển chỉ trừ "Sao Bắc Cực" là chẳng động, cho nên người ta đã thần thánh hóa gọi đó là "Bắc Đẩu Tinh Quân", ý nói lên đó là một ngôi sao tôn quí nhất. Hình tượng hóa gọi là Huyền Thiên Thượng Đế.

Huyền Thiên Thượng Đế uy phong lẫm liệt, mặc áo bào đen, tay cầm bảo kiếm, chân đạp lên rùa và rắn. Hai bên có Kim Đồng Ngọc Nữ tay cầm cờ đen theo hầu, gọi là hai tướng thủy hỏa. Nhưng nguyên hình của Huyền Thiên Thượng Đế là sự kết hợp của rùa và rắn tạo thành, tức là "lưỡng chỉ bà trùng". Hình tướng rùa rắn hợp thành nầy, chính là kết quả của sự sùng bái tinh tú từ thời xa xưa tạo nên. 

Huyền Thiên Thượng Đế gọi đầy đủ là "Hựu Thánh Chân Vũ Huyền Thiên Thượng Đế Chung Kiếp Tế Khổ Thiên Tôn", cũng còn xưng các danh hiệu khác là "Bắc Cực Huyền Thiên Thượng Đế", "Huyền Vũ Đế", "Bắc Cực Đại Đế", "Chân Vũ Đại Đế", "Chân Vũ Đại Tướng Quân", "Nguyên Thiên Thượng Đế", "Khai Thiên Đại Đế", "Khai Thiên Viêm Đế", "Chân Vũ Đế", "Khai Thiên Chân Đế", "Thủy Trường Thượng Đế", "Chân Như Đại Đế", "Nguyên Vũ Thần", "Bắc Cực Hựu Thánh Chân Quân", "Nguyên Đế", "Bắc Cực Thánh Thần Quân", "Tiểu Thượng Đế". Đến đời nhà Thanh thì sách vở văn hóa tôn xưng Ngài quá nhiều, gọi tắt là "Thượng Đế Công", "Thượng Đế Gia", "Đế Gia Công".

Đạo gia nhận ra rằng, phương Bắc là nơi lạnh lẽo u ám, cũng là hồn con người trở về sau khi chết. Do đó, cho rằng phương Bắc rất huyền diệu, mà vị thống trị phương Bắc u ám đen tối này là "Huyền Thiên Thượng Đế ".Niềm tin của quần chúng lớn dần, khi trải qua nhiều đời vua chúa tín ngưỡng cúng tế.

Rùa là một trong "tứ linh" (long, lân, quy, phượng), còn rắn là một con vật linh thiêng thần thoại, người xưa rất tôn quí. Bảy sao phương bắc Huyền Vũ được tưởng tượng thành con vật phối hợp giữa rùa và rắn. Ngày xưa, Đạo giáo tôn xưng bốn vị Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Châu Tước là bốn vị thần Hộ Pháp, nghĩa là bốn vị tiểu thần mà thôi. Nhưng sau đó, đột nhiên Huyền Vũ được trở thành vị thần lớn của Đạo giáo, là vị Thống Soái phụng lãnh mệnh lệnh của Ngọc Đế trấn giữ phương Bắc. Nhiều đời vua chúa phong tặng là "Chân Quân", "Đế Quân", "Thượng Đế"... ngày càng cao thêm. Triều đại nhà Tống sửa đổi "Huyền Vũ" thành ra "Chân Vũ ", đến đời Tống Thần Tông phong là "Huyền Thiên Thượng Đế".

Theo quan điểm Đạo giáo, "huyền" là hợp hai thứ rùa rắn, ở phương Bắc, màu đen nên xưng huyền. Mà phương Bắc là vị trí của đế vương, nên Huyền Vũ là "vua của bầu trời", gọi là "Bắc phương Nhâm Quý chí linh thần", là vị "ứng hóa thân của Kim Khuyết Chân Tôn" (Ngọc Đế).

Huyền Thiên Thượng Đế cũng là hóa thân của "Bắc Cực Huyền Vũ Tinh Quân", Đạo giáo cũng còn tôn xưng Ngài là "Tam nguyên đô thống soái", tức là giáo chủ của muôn pháp, thống quản cả 36 vị nguyên soái khác, có uy quyền vượt trội, sự linh nghiệm không ai hơn, là vị "Tối linh Tối thịnh" trong Đạo giáo, là vị thần minh lớn nhất. Như vậy, Huyền Thiên Thượng Đế là vị thần cao cấp nhất, được thờ phụng trong "Bắc Cực Điện" hay "Chân Vũ Điện".

Và tóm lại là vẫn gọi là Huyền Vũ.

Tương truyền vào cuối nhà Nguyên, Chu Nguyên Chương trong một lần thất trận, trốn vào miếu thờ "Chân Vũ" mà thoát khỏi nạn đuổi bắt của binh lính nhà Nguyên, nên sau khi lên ngôi lập ra nhà Minh, ông hạ lệnh cho trùng tu các miếu thờ "Chân Vũ", tô đắp tượng bằng vàng, lại tự đề bút sắc phong miếu thờ thành "Bắc Cực Thần Điện" nơi tấm bảng treo trước cửa và gia phong cho Ngài thành ra " Huyền Thiên Thượng Đế ".

Cũng theo truyền thuyết Đạo giáo, Ngài Huyền Thiên Thượng Đế vốn là một vương tử. Vào thời Huỳnh Đế, Ngài thoát thai nơi hoàng hậu Thiện Thắng ở Tịnh Lạc Viên. Lúc trẻ đã có chí tu hành, lớn lên thành thanh niên uy dũng nhưng không muốn kế thừa ngôi vua. Về sau, được vị Nguyên Quân truyền trao "bí pháp", lại được thiên thần trao tặng kiếm báu, vào Vũ Đương Sơn tu luyện, suốt 42 năm thì đắc quả sanh thiên. Nhân vì có công thống lãnh thiên binh thiên tướng chinh phạt giặc dữ thành công, nên Ngọc Đế phong cho Huyền Thiên Thượng Đế , trấn giữ phương Bắc.

Còn theo truyền thuyết dân gian, Huyền Thiên Thượng Đế vốn là một người đồ tể, mổ heo sinh sống. Lúc tuổi về già, ăn năn nghiệp sát sanh quá nặng, không tích chứa được công đức, nên quyết chí tu đạo, buông đao đồ tể, vào chốn thâm sơn tu tập. Ngài đã siêng năng tu tâm dưỡng tính nhiều năm, nên được đức Quan Âm điểm hóa cho. Đức Quan Âm nói rằng, vì trước đây, Ngài đã sát sanh quá nhiều, phải làm lễ "Tẩy rửa gan ruột" mới có thể chứng quả. Ngài đã tin tưởng hết sức chân thành ,can đảm tự mỗ bụng mình ra, rồi đem ruột gan xuống sông tẩy rửa, cắt bỏ những phần bao tử và ruột bị hư thối, làm đen cả khúc sông, cứ rửa mãi cho đến khi nước sông trong trở lại, mới đem gan ruột cho vào bên trong bụng may lại. Hành động này cảm ứng đến trời nên được đắc thành chính quả, được phong là "Huyền Thiên Thượng Đế". Từ đó mới xuất hiện điển cố "Phóng hạ đồ đao, lập địa thành Phật" (buông dao đồ tể, trọn nguyện thành Phật).

Nhưng những phần bao tử và ruột của Ngài cắt bỏ nơi sông, trải qua nhiều năm tháng hấp thụ tinh khí trời đất, biến thành hai con Yêu Rùa Và Yêu Rắn, làm hại người trần, Huyền Thiên Thượng Đế phải tự thân hạ giáng trần gian để thu phục hai con yêu nầy. Lúc đầu, Ngài địch không nổi với hai con yêu nầy, phải cầu thỉnh với "Bảo Sanh Đại Đế" trợ giúp. Nhờ vào uy lực của 36 thiên tướng (36 ngôi thiên cương) bao vây và nhờ có thần lực kiếm quang mạnh mẽ của "Phục ma Bắc đẩu thất tinh kiếm" mới đè lane được hai con yêu này. Nhưng hễ giơ kiếm lên thì hai con yêu lại cựa quậy, vì thế Ngài phải dùng chân đạp hai con yêu để kiềm thúc chúng, mới trả kiếm lại cho Bảo Sanh Đại Đế được. Từ đó, rùa và rắn trở thành hai người hộ vệ hai bên tả hữu của Ngài.

Lại có một truyền thuyết khác, ngày xưa có một người đổ tể và một vị ăn chay trường cùng đi trên con đường đến yết kiến Phật Quan Âm ở núi Côn Lôn. Lúc đi qua sông nhưng không có phương tiện để qua, vị ăn chay lòng trù trừ chẳng muốn đi tiếp, còn người đồ tể thì có lòng tha thiết muốn triều bái Phật, chẳng nệ sông chết liều mạng bơi qua sông, kết cuộc đến nơi. Nhưng vì trước đây ông đã sát sanh quá nhiều, nên không thể tiến vào bên trong được. Do vậy, người đồ tể tự mỗ bụng bày ra nội tạng để tỏ lòng chí thành. Do đó cảm động đến thiên đình, Ngọc Đế cho phép lấy bao tử của ông biến thành con rùa, còn ruột biến thành con rắn, chở linh hồn người đồ tể nầy lên cõi trời, trở thành Huyền Thiên Thượng Đế. Nhân vì ông ta tự mổ bụng để chứng minh lòng thanh tịnh, nên đời sau tôn xưng là "Khai tâm Tôn giả" (tôn giả mở bày tâm).

Xem ngay truyện hay khác

  1. Ông Thiện và ông Ác (Tạo lúc: 16/10/2020)
  2. Bắt đền chậu vàng (Tạo lúc: 05/09/2020)
  3. Cybele - câu chuyện dị nhất thần thoại Hy Lạp (Tạo lúc: 20/08/2020)
  4. Chuyện tình Poseidon và nàng Amymone (Tạo lúc: 20/08/2020)
  5. Yêu quái chuyên cướp thi hài người nhiều nghiệp Kasha (Tạo lúc: 18/08/2020)
  6. Thập đại thần khí thời thượng cổ có sức mạnh khủng khiếp trong truyền thuyết Trung Hoa (Tạo lúc: 10/08/2020)
  7. Chuyện về tình bạn giữa Voòng và Liòng (Tạo lúc: 10/08/2020)
  8. Quái vật huyền thoại Cockatrice (Tạo lúc: 17/07/2020)
  9. Huyền thoại về Adapa (Tạo lúc: 17/07/2020)
  10. Ác mộng đêm Giáng sinh - quỷ dữ Krampus (Tạo lúc: 14/07/2020)

Bình luận hoặc góp ý về nội dung

Tìm kiếm


Danh mục

Chủ đề hay bạn quan tâm

Hài hước - vui nhộn