Got error 28 from storage engine
1 : SELECT A.*, C.name as c_name, C.id_cate, C.title_seo as c_title_seo FROM vn_articles AS A, vn_categories AS C WHERE C.id = A.cate_id AND (A.name LIKE '%Chiếc%' OR A.name LIKE '%khăn%' OR A.name LIKE '%thêu%' OR A.name LIKE '%-%' OR A.name LIKE '%Phần%' OR A.name LIKE '%4%') AND A.name <> 'Chiếc khăn thêu - Phần 4'  AND A.status = 1 GROUP BY A.id ORDER BY A.id DESC LIMIT 0, 10
Got error 28 from storage engine
1 : 
Chiếc khăn thêu - Phần 4 - Truyện cổ Xyri

TruyệnXưaTíchCũ.cOm

Cho tôi một vé về với tuổi thơ.

Trước Tiếp theo

Đánh giá: 5/5 - 1 phiếu
Chiếc khăn thêu - Phần 4

(Chiếc khăn thêu - Phần 3)

Bước vào cung điện, bà thấy cơn tức giận của công chúa do bức thư ngày hôm qua gây ra vẫn chưa nguôi, nhưng bà không hề để ý tới chuyện ấy, mà đưa bức thư mới cho nàng. Càng tức giận hơn, công chúa quát người nhũ mẫu.
- Lẽ nào ta đã không nói với ngươi rằng: khi nhận được thư của ta, thì hắn lại càng hỗn xược và xỉ nhục ta hơn hay sao?
- Làm sao mà con chó đó lại có thể xúc phạm đến cô được? - Bà cụ nói thách nhằm trấn tĩnh nàng.
Nhưng công chúa đã cho bà một bạt tai và ra lệnh:
- Hãy đến ngay chỗ hắn và nói rằng: nếu hắn cả gan dám viết cho ta một lần nữa, thì ta sẽ ra lệnh chặt đầu hắn ngay tức khắc!
- Cô chủ ơi, - bà cụ nói, - tốt nhất là cô cứ viết điều ấy ra và già mang thư tới cho chàng. Hãy để cho chàng tự nhận biết từ bức thư điều gì đang dọa, mà sợ hãi.
Công chúa lấy giấy và viết một khổ thơ:

Những kẻ nào không sợ phí thời gian
Thì không biết gì mà buồn tủi,
Hắn mong tưởng chiếm được vì sao sáng
Chỉ vì đắm mình trong giấc mộng phù du.
Ta không muốn chặt đầu con người mất trí
Kẻ dám lên cho mặt trăng quầng tím
Chỉ vì không lường được hậu quả sau này,
Nhưng rồi màn đêm cũng sẽ bị chọc toang
Để đón một sớm mai ảm đạm,
Đón thần chết đến cùng ngươi

Viết xong, nàng dán thư và trao nó cho nhũ mẫu. Bà cụ tới ngay chỗ Tagiơ al-Muluc. Vừa nhìn thấy bà, hoàng tử đã đứng bật dậy và thốt lên:
- Thánh Ala đã phái bà đến rồi!
- Hãy nhận lấy bức thư trả lời, - bà cụ vui vẻ nói. Tagiơ al-Muluc vội vàng bóc thư, và khi đọc xong thì chàng đau khổ nấc lên:
- Ôi, ta mong chết quách đi cho xong, để được yên thân, - chàng nghẹn ngào, - cái chết sẽ làm cho ta dễ chịu hơn phải sống thế này.
Nói rồi, chàng lấy giấy bút viết một bức thư, dán lại đưa cho bà cụ và nói:
- Bà ơi, bức thư này hoặc dẫn cháu tới với nàng, hoặc mãi mãi chia lìa chúng cháu.
- Cầu thánh Ala, già chỉ mong điều tốt lành đến với cháu. Bà cụ trả lời. - Già mong muốn kết chỉ xe duyên cho các cháu, bởi vì cháu như mặt trăng rằm đang tỏa sáng khắp thế gian, còn nàng thì như mặt trời đang chiếu sáng ba chiều vũ trụ. Nếu già không làm cho hai cháu thành vợ thành chồng, thì những năm tháng đời già chỉ là vô vị. Già đã ngoài chín mươi tuổi đầu và suốt những năm tháng ấy, sự tinh khôn khéo léo đã phục vụ già một cách trung thành. Lẽ nào bây giờ già lại không kham nổi công việc này?
Trấn an Tagiơ al-Muluc bằng những lời hứa hẹn và làm trái tim chàng bừng tỉnh lại, bằng những hy vọng, bà cụ trở về cung, giấu bức thư của Tagiơ al- Muluc trong mái tóc, rồi tới gặp Xit at-Đunhia. Bà cụ ngồi cạnh công chúa, nghỉ một lát rồi gãi đầu và nói:
- Chải giùm già một tý nào. Đầu tóc già ngứa lắm vì đã lâu già không tắm rửa.
Công chúa gỡ tóc bà cụ và bắt đầu chải. Bỗng có một mảnh giấy từ mái tóc rơi xuống. Nhặt mảnh giấy lên, công chúa hỏi nhũ mẫu:
- Giấy thì thế này?
- Chắc là khi già chuẩn bị rời khỏi cửa hiệu, thì chàng thương gia đã bí mật giắt mảnh giấy này vào tóc. Già nghĩ rằng ở đó viết số tiền mà chúng ta phải trả.
Công chúa mở tờ giấy ra đọc. Khi đã thấu hiểu sự tình ra sao, nàng nói với bà cụ:
- Mụ già! Đây chỉ bà một trong số những trò ma quỷ của nhà ngươi! Nếu nhà ngươi không phải là vú nuôi của ta, thì ta đã róc xác ngươi ra. Do đâu mà gã lái buôn lại dám làm thế này? Mọi thứ đều do bàn tay ngươi sắp đặt đấy thôi. Bởi vì cho tới nay, chưa có kẻ nào dám cả gan tự cho phép mình làm một việc như thế này. Thật là nhục nhã, nếu như người ta biết rằng: ta đã nhận được những bức thư của một kẻ không phải là người thân của ta, không phải là kẻ môn đăng hộ đối với ta.
Nghe công chúa nói xong, bà cụ bước tới gần nàng và nói dứt khoát:
- Tất nhiên là không ai dám cả gan nói một câu, vì sợ cơn thịnh nộ của cô và quyền lực của vua cha cô. Cô cần phải trả lời chàng một bức thư có nội dung như vậy.
- Ôi nhũ mẫu ơi, làm sao mà tên khốn cùng ấy lại xử sự với ta với những lời lẽ như vậy. Lẽ nào hắn lại không sợ cơn thịnh nộ của vua cha ta? Ta rất ngạc nhiên về sự hỗn xược của hắn, và ta cũng chẳng biết phải làm gì nữa. Nếu như ta ra lệnh xử tử hắn, thì đó hẳn là sự mất trí, còn nếu như ta để cho sống, thì hắn lại càng trắng trợn hơn.
- Đừng tự làm khổ mình nữa, - bà cụ nói, - tốt nhất là hãy viết cho chàng, điều đó sẽ tác động tới chàng, và chàng sẽ tỉnh táo lại đấy.
Công chúa lại sai đưa giấy bút ra và viết những áng thơ sau:

Sự săn lùng của người kéo dài mãi,
Cùng những khước từ quanh quẩn của ta,
Thôi, hãy trở lại với chính mình!
Ta còn đe dọa mãi đến bao giờ
Để ngươi đau khổ và sợ hãi,
Chỉ mong cho người một lần sáng suốt?!
Nếu một lần nữa thôi, tên thương gia vô danh,
Dám cả gan phá của ta sự yên tĩnh,
Ta báo trước cái chết thảm thương
Quạ đen dang bay vờn trên đầu ngươi đó!

Công chúa dán thư rồi trao cho nhũ mẫu. Bà tới gặp Tagiơ al-Muluc và đưa cho chàng bức thư. Khi đọc những dòng chữ đó, trái tim chàng như vỡ vụn ra vì đau khổ. Mất hết hy vọng, hoảng tử than phiền với tể tướng, và sai ông ta phải nghĩa một kế gì đó.
Tể tướng nói với chàng:
- Thế này nhé: ngài phải viết một bức thư mới và thuyết phục nàng.
Lúc ấy, hoàng tử quay sang phía Adix và nài người bạn - nhân danh chàng - viết một bức thư mà chàng cho là cần thiết.
Adix viết:

Hỡi thánh thần hãy giúp con uống cạn
Những nỗi buồn đượm lòng này
Con uống cốc rượu đắng không còn một giọt.
Hạnh phúc và niềm vui chỉ thoáng qua
Trên dầu con chỉ nghe tiếng nàng giận dữ
Con cô đơn vì xung quanh không còn ai nữa
Ngoài sức mạnh của thánh thượng Ala!

Sau đó chàng đưa bức thư cho Tagiơ al-Muluc. Đọc thư xong, hoàng tử rất tán thành và đưa thư cho bà cụ. Bà già trở về cung ngay và trao bức thư cho công chúa. Đọc thư xong, công chúa càng thêm giận dữ kêu lên:
- Mọi chuyện chỉ do ngươi sắp đặt, hỡi mụ già độc ác!
Nàng gọi các thị tì tới và sai họ:
- Hãy túm tóc mụ già đáng nguyền rủa này ném ra ngoài cửa!
Các thị tì túm tóc bà cụ lôi ra đường. Tỉnh dậy, bà đứng lên và cố lê bước về nhà. Bà ngủ qua đêm ở nhà mình và chờ đến sáng. Sáng ra, bà tới gặp Tagiơ al-Muluc và kể cho chàng nghe toàn bộ. Hoàng tử nói với bà:
- Bà ơi, cháu đau khổ vì bà bị sỉ nhục. Biết làm sao được, mọi việc trong tay số phận cả!
- Đừng buồn nữa cháu ơi, - bà cụ thốt lên, - hãy bình tâm lại và vui vẻ lên. Già sẽ làm tất cả những gì có thể và không thể để xe duyên cháu với con người tàn nhẫn, mà vì cô ta, già đã phải chịu đựng sự nhẫn tâm.
- Bà hãy nói cho cháu biết: tại sao công chúa lại kinh tởm đàn ông thế ạ? - Hoàng tử tò mò.
- Mọi sự cũng từ một giấc mơ quái đản. - Bà cụ trả lời.
- Giấc mơ như thế nào ạ? - Tagiơ al-Muluc hỏi.
- Vào một đêm, nàng đã chiêm bao thấy có một chàng thợ săn chăng bẫy trên một trảng cỏ và rắc những hạt ngũ cốc ở xung quanh, còn mình thì nấp gần đấy. Có rất nhiều chim đã hạ cánh xuống, và bỗng nhiên có một chú bồ câu bị mắc chân vào lưới. Nó giãy giụa hòng thoát ra, còn những con chim khác vì sợ hãi nên đã bay đi mất. Chỉ có một con bồ câu mái là ở lại. Nó cứ bay lên, hạ xuống mãi, và khi thấy người thợ săn đã ở xa, thì nó bay ngay tới cạm bẫy và bắt đầu mổ, giằng xé để cứu người bạn của mình. Cuối cùng, nó cũng đã dùng mỏ mổ rách lưới và chân con trống được giải thoát, rồi chúng đã cùng nhau bay đi. Một lúc sau, chàng thợ săn quay lại để kiểm tra bẫy, thì thấy một tấm lưới rách. Anh ta vá lưới lại rồi đi nấp. Chưa đầy một giờ đồng hồ sau, chim chóc lại bay tới. Cặp bồ câu nọ cũng bay tới. Chúng hạ cánh xuống để ăn hạt ngũ cốc. Lần này thì con mái bị mắc bẫy và những con chim khác lại bay đi trong đó có con bồ câu trống nọ, để lại người bạn gái của mình bị nạn. Người thợ săn tới bắt chim mái và vặn đứt đầu nó. Khi đó, công chúa tỉnh giấc trong sự sợ hãi và nói: “Con bồ câu trống đã không có ược lòng chung thủy, cũng giống như tất cả bọn đàn ông, và bọn họ không có gì lợi lộc cho đàn bà cả!”. Từ đó, nàng căm thù đàn ông và rất kinh tởm họ.
Khi bà cụ kết thúc câu chuyện của mình, Tagiơ al- Muluc nói với bà:
- Thưa bà, cháu rất muốn được tận mắt nhìn thấy Xit al-Đunhia, dù chỉ một lần và dù phải xả thân mình. Rất mong bà nghĩ ra một kế gì đó để cháu có thể nhìn thấy nàng.
Cháu ơi cháu có biết là cạnh cung điện có một khu vườn, nơi nàng thường dạo chơi. - Bà cụ nói. - Mỗi tháng một lần, nàng tới đó, qua một lối vào bí mật. Sau mười ngày nữa thì lại đến buổi dạo chơi của nàng. Khi nàng chuẩn bị đi, già sẽ tới báo cho cháu biết, để cháu có thể thấy nàng. Già muốn cháu vào nấp trong vườn, ngay từ lúc nàng chưa tới, để khi nhìn thấy sắc đẹp và dáng vẻ cao thượng của cháu, thì rất có thể nàng sẽ đồng ý.
- Cháu xin vâng lời! - Tagiơ al-Muluc trả lời, rồi sau đó chàng, Adix và bà cụ rời cửa hiệu trở về quán trọ. Sau khi đã chỉ nơi họ ở cho bà cụ, họ đưa bà về nhà, rồi quay lại. Dọc đường, Tagiơ al-Muluc nói với Adix:
- Hỡi người anh em, ta không cần cửa hiệu nữa đâu nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Ta để lại cửa hiệu và tất cả hàng hóa cho ngươi, bởi lẽ chỉ vì ta mà ngươi phải từ giã quê hương để tới nơi đất khách quê người.
Adix cám ơn hoàng tử, rồi họ lại trò chuyện về số phận trớ trêu. Sau đó, họ tới gặp tể tướng để kể cho ông ta nghe về ý định của Tagiơ al-Muluc và xin ông lời khuyên.
- Rất hay, - tể tướng trả lời, - chúng ta chuẩn bị tới khu vườn đó đi.
Cả ba người diện quần áo lộng lẫy rồi rời khỏi nhà trong sự hộ tống của ba tên nô lệ. Khu vườn tuyệt đẹp ở đó có rất nhiều hoa thơm trái ngọt và dòng suối nước trong như pha lê. Một cụ già làm vườn râu tóc bạc phơ ngồi canh cổng. Tể tướng lấy trong túi ra một trăm quan tiền vàng đưa cho cụ già và nói:
- Xin chào ông, ông làm ơn cầm số tiền này để mua cái gì đó cho chúng tôi ăn. Chúng tôi từ xa tới. Đây là hai đứa con trai của tôi, tôi đưa chúng tới đây để chúng nghỉ ngơi và giải khuây.
Cụ già cầm tiền và nói:
- Mời các ngài vào vườn dạo chơi. Các ngài cứ tự nhiên như trong trại của mình vậy! Tôi đi kiếm đồ ăn đây.
Nói xong, người làm vườn già vội ra chợ, còn những người khác thì vào khu vườn dạo chơi. Một giờ sau cụ già mang tới món thịt cừu mềm như bông với bánh mì và đặt chúng trước các vị khách. Khi họ đã no say, người làm vườn già mang bánh kẹo tới, ăn xong họ rửa tay và nói chuyện với cụ già:
- Hỡi con người tốt bụng, ông hãy nói: đây là khu vườn của ông, hay ông chỉ là người trông coi thôi? - Tể tướng hỏi.
- Đây là vườn thượng uyển, thưa ngài, - người làm vườn già trả lời, - nó thuộc quyền sở hữu của công chúa Xit at-Đunhia đấy ạ.
- Người ta trả công cho ông bao nhiêu? - Tể tướng hỏi.
- Thưa một quan tiền vàng ạ, - cụ già đáp.
Tể tướng đi quanh khu vườn và thấy ở phía cuối vườn có một tòa lâu đài cổ kính đang bị hư hỏng.
- Ông già này, - tể tướng nói với người làm vườn già, - tôi muốn làm điều gì đó thú vị cho ông, để sau này ông còn nghĩ tốt về chúng tôi.
- Thưa ngài, ngài định làm gì vậy ạ? - Cụ già hỏi.
- Ông hãy cầm lấy ba trăm quan tiền vàng này, - tể tướng nói.
Nhìn thấy những đồng tiền vàng, người làm vườn rất vui và cảm ơn tể tướng mãi. Còn tể tướng thì nói với cụ:
- Với sự trợ giúp của thánh thần, chúng tôi sẽ tổ chức một ngày hội ở đây ngay thôi.
Thế rồi họ rời khu vườn trở về nhà. Ngày hôm sau, tể tướng ra phố thuê những người thợ tài hoa và mua tất cả những thứ cần thiết cho công việc, rồi dẫn họ tới khu vườn, cạo rửa, sơn sửa và trang trí lại lâu đài cổ bằng những bức tranh trang trí tuyệt đẹp. Ông nói với họa sĩ:
- Trên bức tranh này hãy vẽ một người thợ săn đang đặt bẫy, một con bồ câu trống bị mắc bẫy, còn con bồ câu mái thì đang dùng mỏ để xé rách lưới. Khi người họa sĩ đã hoàn thành xong việc, tể tướng nói:
- Bây giờ hãy vẽ bên cạnh một cái bẫy cũng như vậy và một con bồ câu mái đang giãy giụa một cách tuyệt vọng trong bẫy, cô độc và không ai cứu giúp. Trong khi đó thì người thợ săn đang mau lẹ kề dao lên cổ con chim. Còn bên cạnh thì vẽ một con bồ câu trống, bạn của con mái, đang trong móng vuốt của diều hâu, và kêu la thống thiết.
Họa sĩ cùng với những người giúp việc làm việc không ngơi tay để hoàn thành bức vẽ theo đúng yêu cầu của tể tướng, rồi nhận tiền ra về. Tể tướng và hai chàng trai gọi người làm vườn già tới để cụ ngắm nhìn các bức vẽ, rồi sau dó họ đi về nhà.
Trong những ngày đó, bà cụ chỉ ngồi ở nhà mà không tới thăm công chúa.

(Đọc tiếp phần kết câu truyện cổ Chiếc khăn thêu)

Bình luận hoặc góp ý về nội dung

Tìm kiếm


Danh mục

Chủ đề hay bạn quan tâm

Hài hước - vui nhộn