TruyệnXưaTíchCũ.cOm

Cho tôi một vé về với tuổi thơ.

Trước Tiếp theo

Đánh giá: 5/5 - 0 phiếu
Chàng mồ côi Tài Xì Phoòng

Tài Xì Phoòng từ ngày còn bé đã mồ côi cha, mẹ chàng buộc bụng ở vậy nuôi con. Đếm từng ngày, từng tháng bà mong đứa con chóng lớn. Khi Tài Xì Phoòng 13 tuổi thì quê hương có loạn, hai mẹ con bị lưu lạc mỗi người một ngả.

Tài Xì Phoòng được một Núng Cún đem về nuôi làm hầu bàn. Dần dần lớn khôn được ông chủ giao cho chuyên việc nấu ăn.

Núng Cún vốn là một viên quan sành nghề đục khoét. Hàng năm cứ đến dịp tết đầu năm, tết tháng bảy, hay ngày giỗ ông cha, hắn thường mời khéo các quan trấn địa phương về chơi.

Năm ấy vào một ngày cuối năm, có viên quan trấn nọ đến biếu Núng Cún một con cá chép khiêng hai. Nhìn con cá vừa đẹp lại vừa béo, Núng Cún hài lòng. Hắn gọi Tài Xì Phoòng lên dặn làm thịt, một nửa làm viên, một góc xào tái, một góc bung dừ để soạn một bữa tiệc ngon thết ba viên quan lớn. Lão dặn đi dặn lại :

- Tiệc tất niên năm nay ta muốn dọn toàn các món cá. Đó là bữa tiệc hiếm có, ngươi phải nấu ngon, nếu không vừa lòng khách thì người sẽ mất tết và mất việc.

- Tài Xì Phoòng vâng lệnh chủ, xách con cá chép còn sống xuống bờ sông. Khi giơ con dao toan mổ, bỗng chàng thấy con cá tự nhiên chảy nước mắt, há mồm như muốn kêu van. Chàng cảm thấy lòng mình se lại, ngập ngừng giây lát chàng thả cá xuống sông. Cá gặp nước, quẫy mạnh rồi đến trước mặt Tài Xì Phoòng tỏ ý cám ơn và biến mất. Giữa lúc đang bâng khuâng, Tài Xì Phoòng sực nhớ tới bữa tiệc, liền cầm rổ ra chợ định mua một con cá khác. Nhưng ngày chợ cuối năm, không còn một con nào, chàng đành phải mua thịt lợn về băm viên, thịt bò về hầm dừ vào xào tái thay cho cá. Khi khách bước vào nhà, Núng Cún hết lời khoe món ăn đặc biệt. Nhưng khi thức ăn bưng lên, cả chủ lẫn khách đều ngạc nhiên trố mắt nhìn nhau. Núng Cún mặt đỏ gay quay lại hỏi Tài Xì Phoòng, chàng đành thuật lại chuyện con cá chép khóc ở bờ sông và việc thả cá của mình. Núng Cún vừa tiếc của lại vừa xấu hổ với khách, liền quát lính lôi Tài Xì Phoòng ra sân nọc cổ đánh năm chục roi rồi đuổi ra khỏi nhà.

Giữa buổi chiều ba mươi tết, bị một trận đòn rách da nát thịt và bị tống cổ ra khỏi nhà chủ, Tài Xì Phoòng khó tìm một nơi nương thân, vì theo phong tục địa phương, ngày cuối năm, không một ai nhận người lạ mặt vào nhà và cũng không một ai bỏ tiền ra cho một người nào. Tài Xì Phoòng bèn ra bờ sông ngồi ôm mặt khóc. Bỗng một con nước tự nhiên phun lên giữa dòng, rồi một cô gái mặc áo hoa đủ năm màu : xanh, đỏ, trắng, tím, vàng hiện lên giữa con nước. Cô con gái mặt ngọc, da ngà, từ từ tiến đến trước mặt chàng, cúi đầu chào và hỏi ?

- Năm hết tết đến, chẳng hay chàng có điều gì mà phải ra đây than khóc ? Tài Xì Phoòng kể câu chuyện thả con cá chép lúc sáng và việc bị chủ đánh đuổi cho cô gái nghe.

Cô gái bèn nói :

- Thiếp đây chính là con cá mà chàng thả ban sáng. Nếu không có chàng thả xuống sông thì thiếp đâu còn có mặt ở đây. Cha thiếp là vua Long Vương, vậy xin mời chàng về ăn tết với cha thiếp gọi có chút báo đền, mong chàng chớ chối từ. Tài Xì Phoòng nghe nói rất vui mừng, bèn gật đầu bằng lòng. Cô gái bảo chàng nhắm mắt lại rồi cầm tay dắt đi. Khi mở mắt ra, chàng thấy ở trước mặt một tòa lâu đài chín tầng cao ngất. Long Vương niềm nở chào đón và hết lời cảm ơn chàng đã cứu sống con gái mình. Một lúc sau, một bàn tiệc có hàng trăm món được bày biện tại phòng ăn. Long Vương mời chàng ăn uống thỏa thích, ăn xong chàng được mời đến một phòng ấm cúng có gối thêu đệm gấm để nghỉ lưng, có kẻ hầu người hạ. Là khách quý của Long Vương, ba ngày tết, chàng được tiếp đãi hết sức đầy đủ thân mật. Sang ngày thứ tư, chàng xin phép Long Vương cho trở về trần. Công chúa buồn rầu ngỏ ý muốn được kết duyên với chàng, tạ lại ơn cứu sống. Tài Xì Phoòng từ chối nói mình là thân tôi đòi hèn hạ, không cha mẹ, anh em, họ hàng, không nhà cửa, đâu dám sánh cùng công chúa cành vàng lá ngọc.

Long Vương và các triều thần ở Thủy phủ hết lời khuyên nhủ, Tài Xì Phoòng không thể từ chối được và lễ cưới được tổ chức rất linh đình.

Sau ngày cưới ít lâu, Tài Xì Phoòng bàn với vợ sửa soạn về trần. Công chúa bằng lòng đi theo chồng, nàng dặn chồng nếu vua cha cho vàng bạc châu báu thì chớ nhận chỉ nên xin cái phù lù tẩu. Có cái đó sẽ có mọi thứ trên đời. Buổi chiều hôm ấy, Tài Xì Phoòng gặp Long Vương xin về trần và ngỏ ý đưa cả vợ về theo. Long Vương không giữ chân chàng được. Khi Long Vương định cho con rể vàng, bạc, châu báu thì Tài Xì Phoòng nhớ lời vợ dặn liền tâu xin cái phù lù tẩu. Long Vương không chút ngần ngại vào buồng riêng lấy đưa cho. Tài Xì Phoòng cảm ơn, đoạn hai vợ chồng từ biệt Long Vương về trần. Chàng lại nhắm nghiền mắt để vợ dắt đi, chỉ giập bã trầu, họ lên đến bờ sông. Khi mặt trời gác núi họ đi tới một bãi rộng mênh mông, công chúa nhìn khắp bốn phía rồi nói :

- Trời tối rồi, chúng ta hãy nghỉ lại đây thôi ! Tài Xì Phoòng hỏi :

- Sao không kiếm nơi có làng mạc mà trú chân lại nghỉ tại chốn đồng không mông quạnh này. Công chúa nói : Mọi sự lo lắng của chàng sẽ được cái vật này lo cho hết. Nói xong công chúa đón lấy cái phù lù tẩu ở trên vai chồng rồi đưa lên miệng nói :

Phù lù tẩu ! Phù lù tẩu ! Hãy cho ta một tòa lâu đài năm gian ba tầng, cho ta mọi thứ đồ sang trọng đầy đủ. Nói dứt lời thì một tiếng nổ vang lên như ấm động, một tòa nhà ba tầng hiện lên trước mặt hai vợ chồng. Công chúa đứng dậy dắt tay chồng đi vào từng buồng, mọi thứ đồ dùng ở mỗi buồng đều bằng vàng hoặc bằng bạc. Trên những chiếc giường đều có đủ chăn, màn quần áo bằng vải vóc lụa là, đủ các màu xanh, đỏ, trắng, tím, vàng hãy còn gấp nếp mới nguyên. Sáng hôm sau, chàng lấy phù lù tẩu ra ước một đàn trâu, một đàn bò và lợn, gà, ngan, ngỗng. Từ đó Tài Xì Phoòng nghiễm nhiên trở nên người chủ của một cơ nghiệp lớn... Một hôm, ngày cuối mùa mưa, ngồi trên lầu cao nhìn xuống chàng thấy một bà cụ lưng còng, chống gậy đi qua, bất giác chàng nhớ tới người mẹ già. Thấy chồng bỗng nhiên thở dài, công chúa hỏi:

- Chẳng hay chàng còn có nỗi buồn gì nữa ? Tài Xì Phoòng đáp :

- Tôi có một người mẹ không biết hiện nay lưu lạc nơi nào, nhớ đến mẹ già thân yêu mà cảm thấy lòng se gan héo... Công chúa bèn bàn với chồng nên mở hội phát chẩn cho người nghèo đói để có dịp tìm mẹ. Nghe lời vợ, Tài Xì Phoòng treo bảng mở hội phát chẩn, tin ấy truyền ra, những người nghèo khó khắp nơi lũ lượt tìm đến lâu đài. Từ sáng đến chiều, chàng cố nhận mặt từng người. Nhưng ngày này tiếp ngày khác, Tài Xì Phoòng vẫn chưa tìm ra được người mẹ thân yêu.

Một hôm, công chúa hỏi :

- Chẳng hay ngày còn trẻ mẹ chàng còn có tài nghệ gì đặc biệt ? Tài Xì Phoòng đáp :

- Nàng hỏi tôi mới nhớ. Hồi còn trẻ, mẹ tôi còn có tài ca hát, mỗi khi mẹ tôi cất tiếng hát, chuột ở trong ổ cũng phải ló đầu ra nghe, chim đang bay cũng phải ngừng cánh... Nghe chồng nói, công chúa tiếp lời :

- Nếu vậy thì chúng ta lại một lần nữa mở hội mời các đoàn ca

hát đến làm vui, chàng thử nghĩ xem có nên không ?

Nghe lời vợ Tài Xì Phoòng yết lại bảng mở hội ca hát và mời tất cả những đoàn ca hát xa gần về dự. Quả nhiên nhờ đó Tài Xì Phoòng nhận ra được mẹ. Mẹ con gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Từ đó mẹ Tài Xì Phoòng ở lại cùng với con và dâu không còn phải lo kiếm ăn từng bữa. Trong gần một tháng trời, Tài Xì Phoòng vừa mở hội phát chẩn, vừa mở hội ca hát, làm rộn rịp cả một vùng. Núng Cún nghe tin lấy làm lạ lắm. Hắn bèn thân hành đến tận nơi xem xét, đứng ở dưới góc sân nhìn trộm lên lầu, thấy rõ ràng thằng nấu bếp cũ của mình đang đứng bên cạnh một cô vợ trẻ đẹp như một nàng tiên, hắn rất ngạc nhiên và ghen tị. Càng ngắm vợ Tài Xì Phoòng, hắn càng mê mẩn tâm thần, bèn nẩy ra một kế để chiếm đoạt vợ Tài Xì Phoòng.

Hai hôm sau, Núng Cún cho người sang mời Tài Xì Phoòng lại chơi. Tài Xì Phoòng hỏi ý vợ, vợ chàng nói :

- Thằng Núng Cún vốn là người không tốt. Lần này hắn mời chàng đến chơi tất có ý gì đây. Nhưng chàng cứ đi, mọi việc đã có thiếp.

Tài Xì Phoòng gật đầu, sang chơi nhà Núng Cún. Vừa nhìn thấy chàng bước vào sân, Núng Cún vội chạy ra đón chào và mời chàng ngồi lên giường cao, đoạn sai người ở sửa tiệc mời khách. Sau vài tuần rượu, thấy Tài Xì Phoòng đã chếnh choáng hơi men, hắn lân la hỏi Tài Xì Phoòng nguyên do vì sao mà trở nên giàu có. Tài Xì Phoòng dẻo mồm kể hết mọi bước đường sau ngày ở nhà Núng Cún ra đi. Chàng cũng không quên nói rõ cả cái phù lù tẩu đã giúp chàng lập nên cơ đồ. Núng Cún liền nổi lòng tham, hắn vừa muốn đoạt vợ của Tài Xì Phoòng lại vừa muốn chiếm cái phù lù tẩu. Lão bèn chuốc thêm rượu cho chàng. Đến khuya, Tài Xì Phoòng say mềm như bún, Núng Cún bèn sai cõng ngay chàng vào buồng vợ ba của mình. Đến gần sáng Tài Xì Phoòng tỉnh rượu, thì vợ ba Núng Cún nắm lấy chàng la lớn lên rằng Tài Xì Phoòng vào buồng mình định giở trò bậy bạ. Núng Cún thức dậy hò hét người ở trói gô chàng lại, hắn hầm hầm quát tháo.

- Tội mày thật to như trời biển, lát nữa ta sẽ cho giải đến nhà vua.

Biết là mắc mưu Núng Cún, Tài Xì Phoòng mắng nhiếc trả lại không tiếc lời. Nhưng rồi Núng Cún vờ giả nhân giả nghĩa bảo chàng phải chuộc tội bằng cách đổi vợ, đổi nhà cửa của cải kể cả cái phù lù tẩu.

Tài Xì Phoòng nói :

- ừ ! Đổi cũng được. Nhưng tôi còn phải hỏi vợ tôi xem đã. Nghe Tài Xì Phoòng nói vậy, Núng Cún liền ra cởi trói cho chàng, hắn cười hềnh hệch nói tiếp :

- Mày về nhớ nói khéo với vợ mày, mày đổi thế là khôn : Đổi một vợ lấy được ba vợ, đổi một cái nhà lấy một tòa nhà, đổi vài đàn gia súc lấy tất cả kho vàng bạc châu báu, mất một cái phù lù tẩu được một cái ấn quan• Mày không thiệt gì cả, nghe không !

Tài Xì Phoòng về kể lại mọi chuyện đã xẩy ra, nhưng vợ chàng đã nói :

- Đây là một dịp để chàng vừa giầu sang vừa có quyền thế, chàng hãy nghe lời hắn mà đổi vợ, đổi nhà. Đã đến lúc thiếp phải nói thật với chàng, với mẹ. Thiếp là người dưới Long cung không thể ăn đời ở kiếp với chàng mãi được. Sớm muộn thiếp sẽ phải từ biệt chàng và mẹ về với cha thiếp, chàng hãy bằng lòng làm theo lời lão quan kia thì sẽ có ba người vợ, có nhà cửa, có vàng bạc, châu báu, của cải và ấn quan. Những cái đó mới thực là của chàng mãi mãi...

Có tiếng Núng Cún gọi ở ngoài sân, chàng trả lời là mình đã bằng lòng. Núng Cún thấy Tài Xì Phoòng và vợ bằng lòng thì vô cùng mừng rỡ, hắn liền theo Tài Xì Phoòng lên lầu gặp công chúa. Công chúa nói :

- Ta và chồng ta đã bằng lòng, Núng Cún hãy mau mau đưa chồng ta sang bên nhà trao cho chàng tất cả vợ con, gia tài, ấn tín rồi hãy sang đây...

Núng Cún bèn đưa Tài Xì Phoòng về nhà, trao vợ con, nhà cửa, kho vàng, kho bạc, của cải, ấn quan cho chàng rồi tất tưởi quay đi. Ba người vợ ngơ ngác chẳng hiểu câu chuyện ra thế nào.

Tài Xì Phoòng lại phải một lần nữa kể tất cả mọi việc đã xẩy ra. Ba người vợ Núng Cún bấy lâu cũng đã chán ghét hắn nay lại càng căm chồng ăn ở tệ bạc. Ba nàng đều vui lòng nhận lấy Tài Xì Phoòng làm chồng. Những kẻ ăn người ở trong nhà cũng vui vẻ nhận chàng làm chủ. Lại nói chuyện Núng Cún sau khi đến với người vợ mới, hắn cười khà khà toan ôm chầm lấy công chúa nhưng công chúa nhanh nhẹn lánh người đi, làm cho hắn quờ hụt ngã xuống sàn. Thấy vậy, công chúa bèn nói :

- Vợ chồng ăn đời ở kiếp với nhau, Núng Cún chớ nên nóng vội, từ nay Núng Cún phải nghe thiếp...

Chiều hôm ấy, công chúa sai phù lù tẩu làm một bữa tiệc lớn có đủ 12 thứ rượu ngon và một trăm món ăn. Trong bữa tiệc, ngồi đối diện với Núng Cún, nàng chuốc chén ép mời hắn. Tiệc rượu tàn, hắn gục xuống bên bàn ăn, ngáy ồ ồ như sấm !

Công chúa bèn ghé môi khẽ nói với chiếc bầu bạc:

- Phù lù tẩu hãy hoàn lại cái lâu đài này, cùng tất cả các vật dùng trong nhà về cho Long Vương...

Dứt lời một tiếng nổ long trời lở đất vang lên và mọi thứ đều biến mất. Chỉ còn lại một mình Núng Cún. Đột nhiên nước dâng lên mỗi lúc một to làm cho Núng Cún bỗng thức giấc. Thấy mình đang nằm trên bãi cỏ, hắn rùng mình kêu la cầu cứu, hắn gào, thét đến đứt hơi, nhưng khoảng không trung chẳng có ai trả lời hắn. Hắn hoảng hốt đứng lên, ù té chạy. Nhưng muộn mất rồi, làn nước đã cuốn hắn về với vực thẳm.

Theo lời kể của ông Vương Viết Khoảng - Đồng Đăng, Lạng Sơn

Xem ngay truyện hay khác

  1. Chàng mồ côi Hò Kính Thán (Tạo lúc: 21/07/2020)
  2. Mồ Côi xử kiện (Tạo lúc: 21/07/2020)
  3. Ác mộng đêm Giáng sinh - quỷ dữ Krampus (Tạo lúc: 14/07/2020)
  4. Sandman - chúa tể của những giấc mơ (Tạo lúc: 14/07/2020)
  5. Chàng Quan Triều (Tạo lúc: 14/07/2020)
  6. Tiếng trống của Tanuki tại chùa Shojo-ji (Tạo lúc: 19/05/2020)
  7. Áo cánh tiên Amano Hagoromo (Tạo lúc: 19/05/2020)
  8. Mối tình ngang trái... giữa rừng thiêng Cư H'lăm (Tạo lúc: 24/04/2020)
  9. Sự tích Thỏ ngọc giã bánh Mochi trên cung trăng - Sự tích Trung Thu (Tạo lúc: 30/03/2020)
  10. TItan Eurynome nữ thần của sự duyên dáng và xinh đẹp (Tạo lúc: 27/03/2020)

Bình luận hoặc góp ý về nội dung

Tìm kiếm


Danh mục

Chủ đề hay bạn quan tâm

Hài hước - vui nhộn