TruyệnXưaTíchCũ.cOm

Cho tôi một vé về với tuổi thơ.

Trước Tiếp theo
Cô gái tuyết

Ngày xưa, ở nơi nọ, có một ông bố và một cậu con trai sống với nhau. Vào một ngày mùa đông lạnh căm căm, người cha dẫn cậu con trai đi đốn củi trên ngọn núi phủ đầy tuyết. Trong lúc hai cha con đang chặt cây, tuyết vẫn rơi lặng lẽ và phủ từng lớp trên mặt đất. Chiều đến, khi họ định về thì tuyết đã phủ dày đến nỗi họ không thể xuống núi được nữa.

Không còn cách nào khác. Đêm nay, chúng ta đành trú lại túp lều trên núi này thôi! Nói là trú lại trong lều nhưng thức ăn cũng không có mà chăn đắp cũng không.

Nhưng dù sao họ cũng đã nhóm lửa và đun nước.

Bên ngoài, trời nổi một cơn bão tuyết. Gió thổi tung ngược tấm chiếu rơm ở cửa ra vào. Mỗi lần như thế, tuyết lại bay vù vù vào trong lều. Hai cha con im lặng sưởi ấm bên bếp lửa.

Trời bắt đầu trở tối. Cơn bão tuyết ngày càng dữ dội hơn. Bất ngờ, một cơn gió mạnh thốc tới. Cùng lúc, một cái gì đó như khối tuyết bị cuốn theo vào. Nó dừng ngay lại bên cạnh người cha. Đó là một cô gái đẹp mặc bộ kimono trắng muốt.

Cô gái thổi phù vào người cha và ngay lập tức, người cha đông cứng lại. Quá sợ hãi trước cảnh tượng đó, người con trai không thốt được lời nào. Lúc ấy, người con gái nói với anh:

- Chớ bép xép chuyện vừa thấy. Nếu mi kể chuyện này với bất kỳ ai thì mi sẽ mất mạng.

Nói rồi, cô gái biến mất.

Nhiều năm trôi qua, người con trai đã trưởng thành và cưới một người vợ xinh đẹp. Chẳng mấy chốc, họ cũng có được ba người con. Dù nghèo nhưng hai vợ chồng sống bên nhau rất thuận hòa, hạnh phúc.

Một tối mùa đông lạnh căm nọ, ngoài trời tuyết rơi, buốt lạnh. Lũ trẻ nô đùa ở phía bên này lò lửa, còn người vợ sưởi ấm ở phía bên kia lò. Lúc đó, anh thanh niên chợt nhớ lại sự việc đã xảy ra tại túp lều trên núi.

- À, mà mình này, có chuyện này xảy ra vào một buổi tối, đã lâu lắm rồi, như tối hôm nay. Gió thổi thốc tới. Cùng lúc, một cái gì đó như một khối tuyết cũng bị cuốn theo vào. Nhìn kỹ thì hóa ra là...

Anh thanh niên kể đến đó thì người vợ đột nhiên đổi sắc mặt. Người vợ đứng dậy và hạ giọng nói nhỏ:

- Tôi đã dặn mình là không được hé lời, thế mà mình lại nói ra mất rồi. Đã đến nước này thì tôi phải lấy mạng mình. Nhưng làm vậy thì thật tội cho lũ trẻ. Tôi sẽ không lấy mạng mình nữa. Nhưng tôi không thể ở lại đây thêm được. Xin mình hãy cố nuôi lũ trẻ cho khỏe mạnh.

Nói rồi, nàng đi ra ngoài và biến mất vào trong tuyết. Nghe nói đó chính là cô gái tuyết.

Thế là hết!

Xem ngay truyện hay khác

  1. Con chó và con thỏ (Tạo lúc: 09/12/2018)
  2. Con thỏ và con bò (Tạo lúc: 07/12/2018)
  3. Con Hươu và con Cáo (Tạo lúc: 03/12/2018)
  4. Nàng công chúa mau lớn (Tạo lúc: )
  5. Dê con nhanh trí (Tạo lúc: )
  6. Cáo và dê con (Tạo lúc: )
  7. Con rùa lười biếng và vịt (Tạo lúc: )
  8. Con cáo và cái bóng (Tạo lúc: )
  9. Con lừa và người chủ (Tạo lúc: )
  10. Chim ưng, con diều và đàn bồ câu (Tạo lúc: )

Bình luận hoặc góp ý về nội dung

Tìm kiếm


Danh mục

Chủ đề hay bạn quan tâm

Hài hước - vui nhộn



Truyện Xưa Tích Cũ

Cổ tích Việt Nam

Copyright © 2012 TruyệnXưaTíchCũ.cOm