TruyệnXưaTíchCũ.cOm

Cho tôi một vé về với tuổi thơ.

Cứu vật vật trả ân, cứu nhân nhân trả oán

Ngày xưa, có một anh chàng không có tài nghề gì cả, chỉ được cái hiền lành hay thương người. Từ lúc vợ chết, anh ta trở nên túng bấn tợn. Có dạo phải ngửa tay ăn xin. Thấy nghề này hèn hạ lại không nuôi nổi tấm thân, anh chàng mới xoay sang đi làm thuê. Nhưng chỉ làm được một ngày anh đã thấy nhọc mệt và bị chủ la mắng nhục nhã, nên lại dự định làm nghề đi câu là nghề anh cho là thong thả tự do hơn.

1 mục

Tìm kiếm


Danh mục

 

Chủ đề hay cũng liên quan