Duyên xưa nghiệp cũ
Câu chuyện sau đã xảy ra ở một nhà giàu tại Trung Quốc ngày xưa. Truyền thống "Cải gia vi tự" (biến nhà thành chùa) bắt nguồn từ đó.
Câu chuyện sau đã xảy ra ở một nhà giàu tại Trung Quốc ngày xưa. Truyền thống "Cải gia vi tự" (biến nhà thành chùa) bắt nguồn từ đó.
Giữa không gian tĩnh lặng của chốn thiền môn, tiếng mõ vang lên như lời nhắc nhở con người ta tìm về sự tỉnh thức. Thế nhưng, đằng sau hình dáng con cá ấy là cả một câu chuyện đầy sự hối lỗi...
Một câu chuyện cổ tích mang đậm tinh thần Phật giáo, kể về một vị hòa thượng trẻ nổi tiếng là người chân tu, kiên định, thoát khỏi mọi thị dục.
Ngày xưa, ở một nơi nọ, có bà lão rất sùng bái thần phật. Vì ông lão vừa qua đời nên bà rất muốn đọc kinh để cầu cho linh hồn ông sớm siêu thoát. Nhưng tiếc là ở gần đó không có chùa chiền hay vị hòa thượng nào sống cả.
Ông Nguyễn Đăng Tuân là người ở Lộc Thành, tỉnh Quảng Bình. Tuy làm quan đến chức Thái sư nhưng không được an vui vì không có mụn con nào nối dõi.
Có một nhà sư tên là Diệu Kế trụ trì ở một ngôi chùa lớn làng Bích Khê. Sư ta vốn ít chữ nhưng được cái sáng dạ, trải qua những ngày cạo đầu cắp níp đi theo các bậc tu hành cũng võ vẽ được ít nhiều kinh kệ. Sống lâu lên lão làng, nhờ chuyện cần gõ mõ tụng kinh, nên chẳng mấy chốc được leo lên hàng sư bác.
Ngày xưa, ở một nơi nọ, có hai vợ chồng sống với nhau rất đầm ấm. Một ngày nọ, người chồng thình lình bị đau bụng rữu rội nên nói với vợ: - Bà nó à, sao tôi đau bụng quá, chịu không nổi nữa. Không biết tại sao nhỉ? - Ông à, vậy thì đi hỏi hòa thượng trong chùa xem.
Ngày xưa, ở ngôi chùa trên núi nọ, có một vị hòa thượng và một chú tiểu tên là Trúc Lâm. Vì mùa đông đã đến gần nên một ngày nọ, hòa thượng gọi chú tiểu đến bảo: