Kiện ngành đa
Ngày xưa có hai vợ chồng một người buôn hương. Họ sống với nhau nhiều năm nhưng chưa có con cái gì cả. Người chồng vắng nhà liên miên, chỉ thỉnh thoảng mới về một lần.
Tổng hợp các chuyện cổ tích hay nhất và đầy đủ nhất của Việt Nam. Là những truyện truyền miệng dân gian Việt Nam kể lại những câu chuyện tưởng tượng hoặc có thật xoay quanh một số nhân vật quen thuộc như nhân vật thông minh, ngốc nghếch, người mồ côi, người em út, người con riêng, người nghèo khổ và cả những câu chuyện kể về các con vật nói năng và hoạt động bình thường như con người.
Ngày xưa có hai vợ chồng một người buôn hương. Họ sống với nhau nhiều năm nhưng chưa có con cái gì cả. Người chồng vắng nhà liên miên, chỉ thỉnh thoảng mới về một lần.
Ngày xửa ngày xưa…Ở một ngôi làng nhỏ, có đôi vợ chồng nghèo quanh năm đầu tắt mặt tối mà vẫn chẳng đủ ăn. Một ngày giáp Tết, người vợ chẳng may bị trượt chân, làm đổ mất cả số gạo và đồ lễ vừa mua… Không ngờ rằng, chính từ chuyện rủi ro ấy lại dẫn đến một vụ án kỳ lạ nhất xưa nay – vụ “tra tấn hòn đá”!
Ngày xửa ngày xưa... Thời ấy, màu sắc trên thế gian vẫn còn biết nói chuyện. 🌈 Chúng cãi nhau xem ai mới là màu sắc đẹp nhất, quan trọng nhất… Nhưng rồi, một cơn mưa đã đến - và dạy cho chúng bài học đáng nhớ về tình bạn và sự hòa hợp...
Ngày xửa ngày xưa... Ở một ngôi làng nhỏ ven sông, có hai anh em mồ côi cha mẹ. Người anh thì lười biếng, tham lam, còn người em lại hiền lành, chăm chỉ.
Ngày xửa ngày xưa, một ông lão nghèo sống cô độc bên bờ biển đã vô tình được rùa thần Kim Quy giao cho bảo vệ trứng rồng của Long Quân.
Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ, có ba cô con gái xinh đẹp và người mẹ hiền tảo tần. Một ngày nọ, người mẹ gặp nạn giữa đồng... và chỉ có một cách để được cứu thoát - đó là gả con gái cho một... con trăn
Ngày xưa, khi người sống và người chết vẫn còn qua lại với nhau... Có một người đàn ông vì thương nhớ vợ đã khuất, đã liều mình đi xuống cõi âm để tìm nàng về. Câu chuyện cảm động ấy lý giải vì sao từ đó, người sống không còn được thăm người chết nữa...
Ngày xưa, có hai vợ chồng một người nghèo khó tên là Thạch Sùng. Họ sống chui rúc trong một túp lều gần chợ, xin ăn qua ngày. Cuộc sống thật là vất vả.
Ngày xưa, ở một làng gần phá Tam Giang (Thừa Thiên- Huế ngày nay), có một chàng trai khoẻ mạnh, thông minh nhưng phải cái tính hơi gàn dở, làm gì cũng khác người, lại chẳng ham thích cái gì được lâu.
Cuối cùng, Tú Uyên và Giáng Kiều cùng đắc đạo, cưỡi hạc bay về trời, để lại dấu tích tại Bích Câu đạo quán, nơi người đời sau vẫn truyền tụng mãi về mối tình tiên giới ấy.
Hòn trống mái có 3 tảng đá xếp trồng lên nhau, một hòn có đầu nhọn nằm chồng lên trên trông giống hình dáng con gà trống, hòn đối diện nhỏ hơn, có dáng tựa con gà mái. Các khối đá có hình dáng đẹp thơ mộng được gắn với truyền thuyết về một mối tình chung thủy, đã cùng nhau chết trong một trân đại hồng thuỷ và đặt tên là hòn Trống Mái.
Ngày xưa, có hai chị em: người chị xinh đẹp nhưng lười biếng và tham lam, người em tuy tật nguyền nhưng hiền lành, siêng năng. Một trận đại hồng thuỷ đã chia cắt họ - và từ đó bắt đầu một câu chuyện kỳ lạ.
Câu chuyện bắt đầu từ cô gái Bum Viêm, cô con út trong mười người con gái, đã kết duyên với chàng Rắn – người mang trong mình lời nguyền độc. Vì sự nghi ngờ, cô chết đi, rồi được ông Na cứu sống. Khi định làm lễ cưới, chàng Rắn trở lại, và trong cuộc chiến định mệnh, ba người đều hóa thành cây cau, dây trầu và tảng đá vôi - tạo nên một phong tục đẹp mang đậm hồn Việt: ăn trầu cau.
Thời nhà Lý, vua mắc bệnh đau mắt mà không thầy thuốc nào chữa khỏi. Nghe lời thầy bói, vua cho lập đàn tế trấn yểm thủy thần. Nhưng hai vợ chồng nghèo bán dầu - ông Dầu và bà Dầu - vô tình trở thành vật tế oan uổng.
Ngày xưa có một chàng trai tên là Na Á. Anh mồ côi cha từ sớm, ở với mẹ già. Nhà Na Á nghèo, anh phải làm nghề đánh cá để nuôi thân, nuôi mẹ. Anh thẳng tính, không kiêng nể một ai, cũng chẳng sợ trời phật. Thấy anh thật thà, lại hay lam hay làm, người trong vùng ai cũng yêu mến.
Bóng hồng vừa gác núi. Chim chóc từng đàn lũ lượt bay về tổ, kêu la rộn rịp. Trên con đường mòn khúc khuỷu, các bác tiều vội vã cất gánh củi lên vai trở về làng mạc. Tiếng náo động vắng dần. Quang cảnh rừng rú mỗi lúc càng tĩnh mịch.
Trong truyện “Bốn anh tài sang Tàu”, ta gặp lại bốn nhân vật có tài năng phi thường: người ăn khỏe, người khổng lồ tát biển, người thổi gió làm ngã rừng cây và người gánh voi. Họ kết nghĩa anh em, cùng nhau vượt qua bao thử thách để sang Trung Quốc đòi lại 70 vạn lạng vàng bạc mà hoàng đế xưa từng vay.
Một câu chuyện dân gian thú vị, không chỉ giải thích nguồn gốc hai loài cây quen thuộc, mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về lòng tham và sự chân thật.
Ngày xưa ở vùng đất nọ có gia đình nhà nghèo cảnh mẹ góa, con côi. Hai mẹ con ngày ngày cày thuê cuốc mướn cho tên địa chủ giàu có trong vùng, mà cảnh đói cơm thiếu áo vẫn xảy ra ngày một ngày hai. Đứa con gái ngày một lớn càng xinh đẹp nết na, bà mẹ ngược lại ngày một già nua, đau bệnh triền miên. Năm ấy, trời hạn nặng, cây cối héo úa, lúa ngoài đồng cháy khô.
Ngày xửa ngày xưa, bên dòng sông Bối có một chàng trai nghèo làm nghề mò tôm bắt cá, sống trong túp lều nhỏ cùng mẹ già. Chàng tự xưng là Cường Bạo – người không sợ trời, chẳng ngán thần thánh