Sự tích cái mõ
Ngày xưa, có một vị Hòa Thượng trụ trì một cảnh chùa ở gần bờ sông trong một thôn quê. Mỗi khi có việc ra tỉnh, Ngài quá giang bằng chiếc đò ngang. Hôm ấy nhằm ngày 13 tháng bảy, Ngài quá giang ra tỉnh để chủ lễ một đàn kỳ siêu.
Warning: Undefined array key "description" in /var/www/truyenxuatichcu/html/templates_c/bb8d881b17118fb7b71adafb98062a8372d100d1_0.file.listBlockArticles.tpl.php on line 76
Ngày xưa, có một vị Hòa Thượng trụ trì một cảnh chùa ở gần bờ sông trong một thôn quê. Mỗi khi có việc ra tỉnh, Ngài quá giang bằng chiếc đò ngang. Hôm ấy nhằm ngày 13 tháng bảy, Ngài quá giang ra tỉnh để chủ lễ một đàn kỳ siêu.
Ngày xưa, ở dọc theo một bờ sông nọ, có một ngôi làng dân cư đông đúc, phồn thịnh. Bỗng nhiên, ở dưới sông có một con cá chép thành tinh xuất hiện.
Ngày xưa, có một thư sinh nghèo học hành rất giỏi, hy vọng thế nào rồi cũng được đỗ cao, làm nên nghiệp lớn. Chàng rất sáng dạ, học đâu nhớ đấy, tấn tới lạ thường, thầy dạy cùng bạn bè đều mến phục. Thông thuộc hết kinh sử, chàng lại có tài làm thi phú rất hay.
Xa xưa có một đôi vợ chồng người Thái còn trẻ và xinh đẹp vùng Mường Vạt. Họ lấy nhau đã mười năm mà không có một mụn con, buồn lắm. Đã thế, anh chồng lại đổ bệnh. Cả bản sợ hãi, họ cho là pên hướn (bệnh hủi). Bọn chúa đất đã bắt gia đình, họ hàng anh làm một cái lán nhỏ tận trong rừng sâu, bắt buộc anh phải vào ở đó độc thân. Cấm mọi người giao tiếp, sợ lây bệnh.
Anh học trò nghèo, ngày ngày lên rừng đốn củi bán lấy tiền ăn học và nuôi cha mẹ, đêm đêm đốt củi học bài. Người anh gầy gò, ốm yếu. Cha mẹ nhìn anh, thương hại, khuyên "học tài thi phận, con học vừa phải để giữ gìn sức khỏe", Nhưng anh không nghe.
Tương truyền vào năm 1718, ở phía đông nam vùng Ngọc Ðồ Sơn có đôi vợ chồng họ Ðào, đã hai mươi năm không có con. Hai vợ chồng tu thân, tích đức, cầu xin trời phật cho một mụn con. Trời phật động lòng, chứng giám, rồi báo mộng cho người vợ được mang thai.
Hồ Tây mới đầu chỉ là tên chung chỉ hồ ở phía tây bắc kinh thành. Gọi mãi trở thành tên riêng là Hồ Tây. Trong dân gian, Hồ Tây còn được gọi là hồ Trâu Vàng và còn có tên khác là Dâm Đàm (đầm mù sương).
Ngày xưa... xưa.. xưa, có một tên ăn cướp, cướp được rất nhiều của, cất được rất nhiều nhà, mà vẫn chưa thỏa lòng tham. Hắn không chỉ muốn giàu, hắn còn muốn làm vua. Quạ Tinh có lần mách với hắn: "Muốn làm vua không khó, chỉ cần có một con mắt Rồng gắn vào mắt mình là được..." Thế là hắn ta liền bảo Quạ Tinh:
Ngày xửa ngày xưa tại một vùng nào đó có một người đàn ông đánh đàn rất hay. Tiếng đàn của người đàn ông hay đến nỗi ai nghe thấy cũng đều phải khen ngợi. Người đàn ông có một cây đàn hình dạng năm cánh và khi ông gãy đầu có đủ các cung bậc của cảm xúc như vui, buồn, giận, hờn
Các già làng thường chỉ tay ra con suối trước nhà chảy từ rừng sâu đổ về thung lũng uốn lượn quanh bản trông giống như một con rắn lớn, để bắt đầu câu chuyện về con nước hiền, con nước dữ. Chỉ nghe một lần là người ta nhớ mãi không quên.
Khi vận đã hết, vị thuốc bổ cũng có thể gây chết người; khi thời đã đến, nước lã cũng có thể cứu sống mạng người. Đây là một câu chuyện cổ tích Việt Nam mang đậm tính triết lý về nhân quả, thiên mệnh và cái tâm của người thầy thuốc
Ngày xưa, xưa lắm rồi, cây cỏ chưa có tên chi cả. Một hôm, ông Trời tập hợp tất cả các loài lại, ban cho mỗi loài một cái tên.
Câu chuyện kể về một người anh giàu có nhưng mê muội tin vào những kẻ bạn xấu, lạnh nhạt với chính em ruột của mình. Để cứu chồng khỏi vũng lầy, người vợ thông minh đã bày ra một kế hoạch táo bạo: giả vờ gây ra án mạng để thử lòng bạn bè. Ai là người ở lại lúc gian nan? Ai là kẻ quay lưng phản bội? Hãy cùng theo dõi để rút ra bài học sâu sắc cho chính mình
Chuyện kể rằng một nàng tiểu thư đài các con gái huyện quan yêu say đắm một chàng thư sinh nghèo. Hai trái tim đến với nhau bằng tình yêu tinh khôi tuổi xuân thì.
Tại sao Chuồn Chuồn lại không có tổ? Tại sao loài vật này lại có tài dự báo thời tiết tài tình đến thế? Câu chuyện là bài học sâu sắc về sự cần cù, lắng nghe lời khuyên của bạn bè và trách nhiệm trong công việc
Câu chuyện kể về một người cha tảo tần, hy sinh cả đôi mắt và thanh xuân để nuôi con thành tài. Nhưng khi về già, ông lại bị chính con dâu và con trai đối xử bạc bẽo. Chỉ đến khi đứa cháu nội ngây thơ thốt lên một câu nói, lòng trắc ẩn và đạo đức của người con mới thực sự bừng tỉnh.
Tại vùng đất đỏ bazan nắng gió, hoa Pơ Lang nở đỏ rực như những ngọn lửa thắp sáng núi rừng mỗi độ tháng Ba. Hãy cùng lắng nghe câu chuyện về sự thủy chung của cô gái sơn nữ và chàng trai nghèo đã vượt qua bao giông bão để hóa thân thành loài hoa linh hồn của Tây Nguyên
Các bạn có bao giờ thắc mắc vì sao anh Chó và chị Mèo lại hay rượt đuổi nhau không? Đằng sau mối quan hệ 'oan gia' ấy là một câu chuyện cổ xưa từ thời mường Bun đấy!
Tại sao giữa lòng thủ đô Hà Nội lại có một hồ nước mang tên "Hoàn Kiếm"? Hãy cùng ngược dòng thời gian về thế kỷ XV, thời kỳ giặc Minh đô hộ tàn bạo. Câu chuyện bắt đầu từ lưỡi gươm dưới lưới đánh cá của Lê Thận đến chiếc chuôi ngọc trên ngọn cây đa của Lê Lợi. Tất cả là sự sắp đặt của Đức Long Quân để cứu lấy giang sơn
Giữa đại ngàn xanh thẳm, nơi những con suối hát ca và những ngọn núi cao mờ sương, có một loài hoa mang sắc vàng rực rỡ như ánh mặt trời. Đó chính là hoa Dã Quỳ - loài hoa tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt và sự thủy chung son sắt