Của Thiên trả Địa
Ngày xưa, có Thiên và Địa là hai anh chàng cày thuê cuốc mướn cùng ở một làng. Họ giống nhau ở chỗ anh nào anh ấy đều nghèo rớt mùng tơi và đều mồ côi cha mẹ. Nhưng Thiên rất sáng dạ, bảo gì hiểu nấy. Một hôm Địa bảo hắn:
Ngày xưa, có Thiên và Địa là hai anh chàng cày thuê cuốc mướn cùng ở một làng. Họ giống nhau ở chỗ anh nào anh ấy đều nghèo rớt mùng tơi và đều mồ côi cha mẹ. Nhưng Thiên rất sáng dạ, bảo gì hiểu nấy. Một hôm Địa bảo hắn:
Tại sao giữa lòng thủ đô Hà Nội lại có một hồ nước mang tên "Hoàn Kiếm"? Hãy cùng ngược dòng thời gian về thế kỷ XV, thời kỳ giặc Minh đô hộ tàn bạo. Câu chuyện bắt đầu từ lưỡi gươm dưới lưới đánh cá của Lê Thận đến chiếc chuôi ngọc trên ngọn cây đa của Lê Lợi. Tất cả là sự sắp đặt của Đức Long Quân để cứu lấy giang sơn
Các già làng thường chỉ tay ra con suối trước nhà chảy từ rừng sâu đổ về thung lũng uốn lượn quanh bản trông giống như một con rắn lớn, để bắt đầu câu chuyện về con nước hiền, con nước dữ. Chỉ nghe một lần là người ta nhớ mãi không quên.
Ngày xửa ngày xưa, khi vạn vật còn mang trong mình những phép màu kỳ lạ, có một câu chuyện về tình người và lòng trung nghĩa đã khai sinh ra loài cây mang tên Mắt Rồng..
Ngày xưa, ở dọc theo một bờ sông nọ, có một ngôi làng dân cư đông đúc, phồn thịnh. Bỗng nhiên, ở dưới sông có một con cá chép thành tinh xuất hiện.
Ngày xưa ở một làng nọ có hai cô bé mồ côi cha mẹ. Hai em được một người hát xẩm đưa về nuôi. Ông dạy cho hai em các điệu múa bài hát. Một lần cô em bị ốm, cô chị đã đốt chiếc nhẫn quý của mình làm thành thuốc thần cứu sống em.
Dưới thời nhà Lý, không rõ thời nhà vua nào, lần đó, nhân một hôm đi du ngoạn về miền núi xứ Đoài, tự nhiên thấy ở sườn núi nứt ra một khe rộng, rồi từ trong đi ra hai người to lớn lạ thường, mỗi người vác trên vai một phiến đá tảng như cái bồ, coi bộ không có tý gì là mệt nhọc.
“Sự tích cây đu đủ” là một truyện cổ tích Việt Nam ngắn gọn nhưng sâu sắc, kể về một bác nông dân nghèo nuôi chim, chẳng may chim ăn mất 3 hạt bắp của quan làng. Chỉ vì tham lam, quan làng đã ép bác nông dân phải đền bù vô lý. Quá uất ức và kiệt sức, bác nghèo qua đời, nơi ông chết mọc lên cây “Đâu đủ” – sau đọc trại thành “đu đủ”.
“Gốc tích bộ lông Quạ và bộ lông Công” là một truyện cổ tích Việt Nam đầy hài hước nhưng thấm thía bài học sâu sắc về sự đố kỵ, thói khoe khoang và cái giá của vẻ bề ngoài. Quạ và Công vốn là đôi bạn thân, cùng chung một màu lông xám xịt. Khi tình cờ lấy được màu vẽ, họ bắt đầu tô điểm cho nhau. Nhưng vì lòng nóng vội và tham lam, Quạ đã nhận lấy bộ lông đen nhánh, còn Công thì trở nên rực rỡ.