Ngày xưa, cây cối trên trái đất chưa có tên gọi. Một hôm, ông Trời bèn gọi chúng lên để đặt tên. Cây cối mừng rỡ kéo nhau lên trời. Trời chỉ tay vào từng cây và đặt tên:
- Chú thì ta đặt tên cho là cây dừa.
- Chú thì ta đặt tên cho là cây cau.
- Chú thì ta đặt tên cho là cây mít...
Trời đặt tên mãi mà vẫn chưa hết. Về sau, trời chỉ nói vắn tắt:
- Chú thì là cây cải.
- Chú là cây ớt.
- Chú là cây tỏi...
Khi các loài cây đều đã có tên, bỗng một cái cây dáng mảnh khảnh, lá nhỏ xíu đến xin đặt tên.
- Chú bé tí xíu, chú có ích gì để ta đặt tên nào? - Trời hỏi.
Cây nhỏ liền thưa:
- Thưa trời, khi nấu canh riêu cá hoặc làm chả cá, chả mực mà không có con thì mất cả ngon ạ.
Nghe cây nhỏ nói vậy, Trời mới gật đầu công nhận: Trời đang suy nghĩ xem nên đặt tên cho cây là gì thì cây nhỏ đã nhanh nhảu hỏi lại: "Thế tên con là gì ạ?". Trời đang ngập ngừng: "Tên chú... thì... là..."
Cây nhỏ tưởng Trời đã đặt tên cho mình, mừng rỡ reo lên: "A! Tên con là Thì Là! Tên con là Thì Là!". Rồi nó chạy tung tăng khắp nơi để khoe với các bạn tên mới của mình.
Từ đó, loài cây mảnh khảnh, lá nhỏ xíu ấy có tên là cây Thì Là.