Ngày xưa có một em bé nghèo, mẹ mất sớm nên chỉ được sống với cha. Cha là chỗ để em nương tựa, nhưng cũng là người em phải chăm sóc, vì từ ngày mẹ không còn, cha em thường bị ốm đau luôn...
Khi vận đã hết, vị thuốc bổ cũng có thể gây chết người; khi thời đã đến, nước lã cũng có thể cứu sống mạng người. Đây là một câu chuyện cổ tích Việt Nam mang đậm tính triết lý về nhân quả, thiên mệnh và cái tâm của người thầy thuốc
Cuối cùng, Tú Uyên và Giáng Kiều cùng đắc đạo, cưỡi hạc bay về trời, để lại dấu tích tại Bích Câu đạo quán, nơi người đời sau vẫn truyền tụng mãi về mối tình tiên giới ấy.